
Ảnh: Lê Hiệp
Mùa xuân - mùa khởi đầu của vạn vật, mùa của hy vọng và khát vọng, đã được ca dao Việt Nam thể hiện vô cùng phong phú, đa dạng với nhiều cảnh huống, trạng thái khác nhau. Qua những câu ca dao giản dị mà sâu sắc, người xưa đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân đầy màu sắc với thiên nhiên tươi đẹp, tình yêu lãng mạn, đời sống lao động và cả những triết lý nhân sinh sâu xa. Hãy cùng khám phá mùa xuân trong kho tàng ca dao dân gian Việt Nam - nơi lưu giữ tâm hồn, tình cảm và khát vọng của bao thế hệ người Việt.
Thiên nhiên mùa xuân - vẻ đẹp của đất trời
Mùa xuân trong ca dao Việt Nam trước hết là mùa của thiên nhiên tươi đẹp, là mùa trăm hoa đua nở, muôn chim đua hót. Vẻ đẹp của mùa xuân luôn gắn liền với vẻ đẹp của đất trời, của cây cỏ hoa lá:
“Xuân về cúc lại nở hoa
Trên cành chim sáo hát ca rộn ràng”
Hình ảnh hoa cúc nở rộ, tiếng chim sáo hót líu lo đã tạo nên một không gian xuân tràn đầy sức sống. Đó là khởi đầu của một mùa mới, khi thiên nhiên sau giấc ngủ đông bừng tỉnh với đầy sinh khí.

“Trăm thức hoa đua nở về tiết tháng giêng Thơm cay ai biết, ngát lừng ai hay”
Tháng Giêng là tháng mở đầu năm mới, cũng là lúc trăm hoa khoe sắc. Mỗi loài hoa đều có hương thơm riêng, tạo nên một bản giao hưởng của sắc màu và hương thơm đặc trưng của mùa xuân Việt Nam.
Trong ca dao, mùa xuân và hoa xuân được nhân cách hóa, trở thành một cặp tình nhân khăng khít, không thể rời xa nhau:
“Trót đà hẹn với mùa xuân
Một năm hoa nở mấy lần son tô
Xuân chưa đến hoa thập thò mãi
Hoa đến rồi xuân ngấp ngoái theo
Chiều xuân hoa khiến bài điều
Chiều hoa xuân lại lắm điều ong ve”
Qua những câu ca dao này, người đọc cảm nhận mùa xuân và hoa không còn đơn thuần là hiện tượng thiên nhiên mà đã được nhân cách hóa: “xuân” chính là chàng, “hoa” chính là nàng. Họ hẹn hò, quấn quýt, không nỡ rời xa nhau. Đó là cách thể hiện đầy chất thơ và lãng mạn của tâm hồn người Việt.

Những cơn mưa phùn “phơi phới bay” của tháng Giêng, Hai trong ca dao thật tình tứ. Mưa xuân không ồn ào như mưa hạ, không buốt giá như mưa đông, mà nhẹ nhàng, êm đềm, như lời thì thầm của đất trời.
“Mưa xuân lác đác vườn đào
Công anh đắp đất, ngăn rào trồng hoa
Ai làm gió táp mưa xa
Cho cây anh đổ, cho hoa anh tàn”
Nhưng mưa xuân cũng có thể là nguồn cơn của nỗi buồn, của sự băn khoăn về tình yêu chưa trọn vẹn. Công trình vun đắp công phu có thể bị gió mưa làm tan vỡ, như tình yêu có thể bị nghịch cảnh làm phai nhạt.
Tình yêu và mùa xuân - tuổi trẻ và tình yêu
Trong ca dao, “xuân” không chỉ là mùa xuân của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho tuổi trẻ, cho tình yêu:
“Chơi xuân ta phải chơi mau
Xuân xanh em khác chi mầu hoa non
Chẳng chơi xuân cũng hao mòn
Xuân kia phai nhạt duyên còn được chăng”
Tuổi xuân của con người cũng như mùa xuân của thiên nhiên - đều ngắn ngủi và dễ tàn. Vì thế, người xưa khuyên nhau hãy trân trọng tuổi trẻ, hưởng thụ mùa xuân khi còn có thể.
“Chơi xuân kẻo lỡ quá thì
Xuân qua ngoảnh lại còn gì là xuân
Chị em ơi trong cõi hồng trần
Chữ xuân chỉ có một lần mà thôi”
Đây là lời nhắc nhở sâu sắc về sự vô thường của thời gian. Tuổi xuân chỉ đến một lần, nếu để lỡ mất thì không thể nào quay trở lại.
Mùa xuân là thời điểm lý tưởng để gặp gỡ, để tình yêu nảy nở:
“Mùa xuân dạo bước Tây Hồ
Thiên duyên sao khéo tình cờ gặp em
Gánh hoa hoa lại tươi thêm
Hương xuân đậu xuống vai mềm thêm xuân
Nói xa chẳng ngại nói gần
Ước gì tôi được làm thân với nàng”
Không gian mùa xuân với hoa tươi, hương thơm tạo nên bối cảnh lãng mạn cho tình yêu. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người.
“Bữa rày chén đã xa ve
Mùa xuân thiếp đợi, mùa hè chàng trông
Nay chừ én Bắc nhạn Đông
Én có xa bụng én biết, nhạn có xa lòng nhạn hay”
Mùa xuân cũng là thời điểm của những cuộc chờ đợi, của nỗi nhớ nhung. Người con gái chờ đợi người yêu qua mùa xuân, qua mùa hè, với niềm tin rằng tình yêu sẽ mãi bền lâu.
“Trai xuân hồ hởi, gái xuân liệu lời”
Câu ca dao ngắn gọn nhưng thể hiện rõ tâm lý khác biệt giữa nam và nữ khi bước vào tuổi xuân. Trai trẻ hồ hởi, phấn khởi, trong khi gái trẻ dè dặt, cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói.

Đời sống lao động và phong tục tết ngày xuân
Mùa xuân là thời điểm quan trọng trong đời sống nông nghiệp của người Việt:
“Tháng Giêng ăn Tết ở nhà
Tháng Hai rỗi rãi quay ra nuôi tằm”
Sau tháng Giêng là tháng nghỉ Tết, tháng Hai người nông dân bắt đầu trở lại công việc với việc nuôi tằm - một nghề truyền thống quan trọng.
“Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà”
Tháng Hai là thời điểm thích hợp để gieo trồng các loại cây trồng, chuẩn bị cho mùa vụ mới.
“Mưa xuân phơi phới vườn hồng
Ta về đập đất, ta trồng lấy cây
Ra về dặn bạn khoan chân
Dặn hoa khoan nở mùa xuân đang dài”
Mùa xuân là mùa trồng cây, là thời điểm người nông dân cần cù lao động để có một năm mùa màng bội thu.
“Tháng Giêng là tháng ăn chơi
Tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè”
Ba tháng đầu năm là thời gian vui chơi, hội hè sau một năm lao động vất vả.
“Lễ Phật quanh năm
Không bằng hội Rằm tháng Giêng”
Rằm tháng Giêng là ngày lễ quan trọng nhất trong năm, thể hiện tín ngưỡng tâm linh của người Việt.
“Mồng một Tết cha, mồng hai Tết mẹ, mồng ba Tết thầy”
Câu ca dao này thể hiện truyền thống tôn kính cha mẹ và thầy cô trong văn hóa Việt Nam, những người đầu tiên được con cháu, học trò đến thăm hỏi trong những ngày đầu năm.
“Mỗi năm vào dịp xuân sang
Em về Triều Khúc xem làng hội xuân
Múa cờ, múa trống, múa lân
Nhớ ai trong hội có lần gọi em”
Mùa xuân là thời điểm của các lễ hội làng xóm, nơi người dân sum họp, vui chơi và cũng là dịp để các chàng trai, cô gái gặp gỡ nhau.
Những câu ca dao về mùa xuân đã trở thành di sản văn hóa vô giá, được truyền từ đời này sang đời khác, góp phần làm phong phú thêm kho tàng văn học dân gian Việt Nam. Chúng không chỉ có giá trị văn học mà còn có giá trị giáo dục, thẩm mỹ, giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về tâm hồn, tình cảm và khát vọng của tổ tiên.
Ninh Lê